Những người bạn thời thơ ấu

0
480

Những người bạn thời thơ ấu

Học hết học kì đầu tiên của lớp một thì tôi đọc thạo chữ. Tôi có thể cầm sách đọc to hoặc đọc thầm bằng mắt. Đọc bằng mắt khó hơn nên ở lớp tôi lúc ấy hình như chỉ có tôi làm được. Sau hai lần kiểm tra bằng cách cho tôi đọc thử truyện tranh, bố tôi khen “Được!”. Cho đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao bố tôi là thầy giáo nhưng không hề dạy mấy chị em tôi học chữ hay học số trước khi vào lớp một. Có lẽ ông nghĩ là không cần thiết.

Nhưng vào lớp một rồi thì ngày nào bố cũng lật từng trang vở để xem tôi học gì và hỏi tôi học thế nào. Có bố học cùng vừa thích vừa sợ. Thích vì hỏi gì bố cũng biết còn sợ vì tôi viết chữ xấu, hay tẩy xóa bê bết và thi thoảng lại xé một hai trang giấy ở giữa vở đem gấp máy bay. Chỗ tờ giấy đôi bị giật đi thường để lại vài mảnh giấy dính vào hai cái ghim sắt ở giữa rất dễ bị phát hiện.

Lúc bố cáu gân cổ bạnh trông đến khiếp. Đến cả bà nội còn phải sợ!

Vẫn nhớ có một thời gian phải đến vài tuần tôi bị bố kèm sát và có lúc bị bố cáu đập tay xuống bàn sợ đến đái ra quần. Tất cả chỉ tại con số 3 chết tiệt. Không hiểu sao tôi không viết được số 3. Cứ viết, bố bảo sai, tôi xóa rồi lại viết. Cả một quyển vở ô ly dày đặc những số 3 xiên xẹo. Giá như là bây giờ thì tôi chỉ cần bảo với bố rằng “Con biết số đó là số 3 của bố và cô giáo nhưng số 3 của con nó khác”. Nhưng lúc đó thì tôi vừa khóc vừa viết mà không biết phải nói thế nào. Số ba nào tôi cũng viết úp ngược xuống dòng kẻ. Viết số 3 dựng đứng lên như mọi người rất dễ. Bố ngồi bên soi một lúc là tôi viết được ngay. Rất ngay ngắn nhưng bố chỉ lơ đi một cái là tôi lại viết số 3 nằm xuống. Bố cáu!

Đọc được chữ rồi tôi đâm mê đọc sách. Hết quyển này đến quyển khác. Lúc ấy muốn mua sách bố phải đạp xe đi xuống tận thị xã. Cuối mỗi học kì bố thường thưởng cho tôi một vài quyển sách. Lên lớp 2, mỗi tháng bố lại mua cho tôi một, hai tập truyện Tây Du ký. Truyện có cả phần chữ và phần tranh vẽ rất sống động. Hết lớp hai tôi có trong tay đủ bộ 28 tập Tây Du Ký và các tập 28a, 28b…kể tiếp chuyện thầy trò Đường Tăng sau khi thành Phật. Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần đến thuộc lòng. Cho đến giờ tôi vẫn nhớ được câu đầu tiên mở đầu tập một “Tương truyền ở Đông Thắng thần châu…”. Bố không cho mang sách của nhà đến lớp nên thi thoảng tôi lại dẫn mấy thằng bạn học cùng làng đến nhà đọc sách. Rất ít thằng thích đọc. Chúng chỉ thích xem tranh. Đến khi nhà ông Lành ở làng Bến có Tivi chiếu phim Tây Du ký chúng đi xem rồi bảo tôi “Tôn Ngộ Không trong truyện của mày chả giống tí nào”. Kể từ đó không đứa nào thèm đến nhà tôi đọc truyện nữa. Tôi không biết cãi lại thế nào dù trong lòng ấm ức. Chúng không đến nữa nên tôi đọc sách một mình.

Chỗ đọc sách yêu thích của tôi là khung cửa sổ nhà ngang ngay trước mặt bàn học của tôi. Khoảng không gian được tạo ra bởi bàn học và khung cửa sổ vừa đủ chỗ cho tôi nửa nằm nửa ngồi. Ở đó tôi đã đọc Truyện cổ tích Grim, truyện của Andersen, Robinson ngoài đảo hoang, Đảo giấu vàng, Tarzan con của rừng xanh, Hai vạn dặm dưới đáy biển, Tuổi thơ dữ dội, Những vì sao đất nước…

Thấy tôi thích đọc sách bố mừng lắm. Thi thoảng vào lúc đan rổ rá hay chẻ lạt ở thềm bố lại gọi tôi đang chơi loanh quanh ở đấy lại kể cho bố nghe xem tôi đang đọc gì.

Sách hồi đó có vẻ hiếm. Ở lớp tôi học chẳng đứa nào có sách gì ngoài mấy cuốn sách giáo khoa bìa nhàu nát và lem nhem mực. Có lần vào chơi nhà cô giáo tôi cũng đưa mắt cố tìm nhưng không tìm thấy giá sách. Nhưng không hiểu sao nhà tôi lúc ấy lại có hai giá sách dài chật ních. Giá sách bố tự làm từ hai tấm ván được đặt trên những cái cọc được cắm vào tường. Giá ở phía trong gần phía bàn học của hai chị xếp những cuốn sách dày dành cho người lớn. Giá ở ngay trên đầu chỗ bàn học của tôi là sách dành cho trẻ em. Bố dặn thế. Nhưng tôi thì…đọc tuốt. Ban đầu thì đọc sách ở giá thấp gần bàn mình sau rồi lừa lúc hai chị không có trong nhà thì đặt ghế đẩu lên bàn lục lọi giá sách của hai chị. Sau vài lần thì bị chị cả phát hiện. Chị mách bố. Bố có mắng nhưng cũng qua loa. Nhưng chị thì thì cứ đay nghiến mãi. Suốt một thời gian dài tôi mang một câu hỏi không dám hỏi ai ở trong lòng “tại sao tôi chỉ đọc sách trên giá ở bàn chị mà chị lại tức giận đến thế?”. Mãi sau này khi đã biết để ý và thích một cô nàng tóc dài, học giỏi cùng lớp tôi mới hiểu. Chị cáu tôi không phải vì tôi dám cả gan đọc sách dành cho người lớn mà vì chị sợ lộ những lá thư tỏ tình của bọn con trai gửi tới được chị đọc và giấu trong các cuốn sách.

Chị cáu thì sợ nhưng tôi chỉ sợ lúc ấy mà thôi. Đơn giản vì chị không thể ở đó mà canh giữ tôi suốt cả ngày. Cứ vắng hai chị là tôi lại trèo lên lấy sách đọc. Có lẽ hết tiểu học tôi đã đọc hàng loạt những cuốn dành cho người lớn: Người mẹ, Bất Khuất, Hòn Đất, Trò chuyện về sinh thái học, Tuyển tập Tô Hoài, Thép đã tôi thế đấy, Mục đích cuộc sống, Đi về nơi hoang dã, Một nửa đàn ông là đàn bà… Và không chỉ đọc một lần. Có những quyển đọc không thấy hay như “Mục đích cuộc sống”, “Mạnh hơn nguyên tử”, “Trò chuyện về sinh thái học”.. nhưng vẫn đọc đi đọc lại trong lúc chờ bố mua cho sách mới.

Có một lần bố đi họp dưới thị xã lúc về không mua được sách nhưng mang về cho tôi một tờ họa báo Liên Xô. Bố bảo tờ báo này họ cho không. Tờ báo làm bằng giấy bóng in màu dày và rất nặng. Ở bìa là ảnh chụp hai ông Tây mũi lõ bắt tay nhau. Bố tôi cười bảo “Đấy là Goóc-ba-chốp và Ri-gân”. Tôi không ấn tượng với tờ bìa nhưng đến giờ vẫn nhớ một vài thứ được viết, vẽ ở trong. Một bức ảnh chụp một thằng bé con Liên Xô tóc hung uống nước úp cả cái cốc vào mặt. Một truyện ngắn kể về một lão trưởng ga ti tiện, quan liêu bị ong của nông trại đốt cho sưng mặt, một bài viết về tàu cánh ngầm của Liên Xô. Thích nhất là mẩu truyện tranh có cái tên rất kì quặc-“Củ mà cũng biết nói” kể về chuyện một bác nông dân ngốc nghếch ra đồng đào khoai thế nào vớ phải con khoai (củ) biết nói. Bác chạy bán sống bán chết đi kể với mọi người nhưng ai cũng cười bảo bác là ngớ ngẩn.

Đọc ở nhà chưa đủ, những lúc chăn trâu tôi nhét sách vào bụng mang ra đồng. Nằm trên bờ cỏ đọc sách thật là thích. Thi thoảng gấp sách đặt lên bụng mà nhìn trời để mặc ý nghĩ lang thang trong thế giới tưởng tượng thật tuyệt diệu. Nấu cơm, tôi cũng mang sách vào bếp đọc. Một tay đẩy lá bạch đàn, lá tre vào bếp, một tay lật sách. Sách bị nhọ lem nhem hết cả. Cơm thì chỗ sống chỗ chín. Lần nào cơm sống mẹ cũng kêu khổ rồi mắng thế này thế nọ. Nhưng tôi chỉ vâng dạ được vài hôm rồi lại đâu vào đó. Kì lạ là bố chỉ cười cười không nói gì.

Ở lớp không có bạn nào đọc sách nên tôi chẳng biết kể những gì mình đã đọc với ai. Thật may lúc ở nhà tôi có thể huyên thuyên với bố. Dường như trong chuyện đọc sách bố có vẻ chiều tôi. Có lần bố có khách, tôi phải xuống bếp đun cho bố siêu nước. Tôi vừa đun vừa đọc sách. Lá bạnh đàn cháy to quá làm sôi siêu nước. Nước sôi đẩy bật nắp siêu rớt xuống làm bắn đầy tro vào nước. Bố xuống thấy thế liền đổ sạch đi thay bằng nước mới. Tôi sợ rúm người chỉ sợ bố mắng hay cho ăn vài con lươn thì chẳng ngờ bố chỉ bảo “Ờ cái thằng!”. Lúc ấy tôi thấy sao mà bố hiền hơn cả mẹ.

3/10/2015

NGUYỄN QUỐC VƯƠNG
Nguồn: https://thonsau.wordpress.com/2015/10/04/nhung-nguoi-ban-thoi-tho-au/
 

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here